Khi cuộc sống quá ồn ào, quá bức xúc và áp
lực với những thứ xung quanh (mà chủ yếu là con người) thì tôi muốn dành cho mình
một chút không gian, một chút góc nhỏ để cảm nhận những thứ đơn giản, bình yên
mà tôi vẫn luôn mong ước. Vì thế, đến với âm nhạc của LCTL tôi như tìm được đúng
thứ mà tôi vẫn luôn hằng mong ước và cũng chính lý tưởng và con người của LCTL đã
mang lại nhiều nguồn cảm xúc đến tận sâu cùng góc cạnh nội tâm con người.
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019
Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2018
KỈ NIỆM CỦA NHÓM CHÚNG TÔI
30/3/2016
Ngồi chát với đứa bạn lại nhớ đến cái thời cấp
III ngày xưa. Chúng tôi ra trường ấy vậy mà đã 7 năm rồi. Tưởng chừng mọi thứ
như mới bắt đầu, còn mới bỡ ngỡ mà giờ đã thành qua khứ xa xăm. Mỗi người có
một cuộc sống riêng, giờ ngẫm nghĩ lại mà thấy cuộc sống như đã già nua và đau
đáu bởi những ký ức xưa kia.
Bắt đầu từ ngày mới vào lớp 10, do tính cách
rồi nhiều thứ giống nhau nên 5 chúng tôi trở thành một nhóm bạn thân, gồm có
Tôi, Thùy, Tuyết Mai, Nguyệt Mai, và Dịu. Có lẽ tôi và Tuyết Mai là hai đứa
trung lập nhất trong nhóm và cũng là 2 đưa đến giờ phút này còn thường xuyên
qua lại, liên lạc và bị ảnh hưởng bởi nhau. Nói thế là bởi, vẫn có đứa ko hợp
tính nhau và sau này mỗi đứa có cuộc sống riêng nên liên lạc cũng dần ít đi.
Nhưng nói chung, chúng tôi vẫn là 1 nhóm bạn tốt. Suốt một quá trình dài 3 năm,
có lúc tình bạn thăm thiết, cũng có lúc có người hơi tách biệt, như Dịu chẳng
hạn. Cuối năm lớp 12, nó có cách chơi hơi khác với nhóm, mà cũng chẳng hiểu sao
dần tách dần. Nhóm cuối cùng lại còn 4 đứa, càng về sau này cuộc sống của nó
lại càng khác xa với chúng tôi. Sau này, có dịp nối lại, thì đã là 7 năm trôi
qua.
Có lẽ kỉ niệm ùa về nhiều và thường xuyên nhất
với nhóm chúng tôi đó là hồi cuối lớp 12. Một năm cuối cấp cam go và nhiều biến
động, đây cũng là cột mốc cho những bước ngoặt mới về sau này. Tôi không muốn
nói quá sâu vào những kỉ niệm có liên quan giữa nhóm chúng tôi với các bạn ở
lớp mà chỉ muốn nói đến những cuộc đối thoại những kỉ niệm chỉ là của riêng
chung tôi có với nhau.
Tôi nhớ những ngày chúng ôn luyện tốt nghiệp
cấp III. Hồi đấy thi tốt nghiệp không hề đơn giản và thi không chỉ là với mong
muốn thì đỗ cấp III mà còn mong muốn thi tiếp lên đại học nữa. Nên bọn tôi cũng
khá chăm chú vào việc học, đặc biệt là vào những ngày gần cuối. Chúng tôi thường
thảo luận với nhau nên thi vào trường nào? Rồi đăng kí làm hồ sơ thi tuyển đại
học. Ngày đó, Mai có dự định thi Luật và Sư phạm, sau nhiều đắn đo suy nghĩ và
được sự cố vấn từ nhiều thầy cô, cuối cùng mai chọn luật. Dịu thì lựa chọn thi
Trường Tây Bắc. Còn Thùy với Nguyệt Mai, không hiểu sao tôi lại không nhớ rõ họ
đăng kí thì gì? Còn tôi sau bao nhiều lần đắn đo, tôi cũng đánh liều nộp đơn
thi vào trường ĐHSP Hà Nội với chuyên ngành Việt Nam học.
Hồi ấy, để tiện đi học chúng tôi còn ở nhờ nhà
một bà cụ ở gần trường. Con cái bà đi vào Nam làm ăn, nên trong nhà chỉ còn
mình bà và hai đứa cháu đi học cả ngày. Nhà bà có một gian phòng, có giường và
bếp ở đó. Bọn tôi phân công mang mỗi đứa một ít đồ đi để ngủ trưa và nấu cơm
tại đó. Cũng từ trong căn phòng này, chúng tôi có biết bao nhiều kỉ niệm.
Có một lần chúng tôi ngôi trêu đùa nhau “Sau 4 năm nữa chúng mình sẽ ra sao
nhỉ?”. Bọn tôi ngồi bàn tán sôi nổi. Thùy thì lúc nào cũng giản dị, giản dị một
cách không thể giản dị hơn được nữa. Do vậy, lúc đó chúng tôi thi nhau trêu
“Sau này có khi Thùy mặc váy ngắn, đeo kính, đi giày…Có khi gặp lại chúng mình
lúc ấy còn không nhận ra ấy.” Nói chung, chúng tôi ngồi tưởng tượng ra tương
lai, 2 năm, 3 năm, 5 năm…sẽ như thể nào? Và rồi, cái ngày chúng tôi ngồi đó tán
gẫu đến bây giờ đã là 7 năm. 7 năm đó chúng tôi ra sao, chúng tôi đã làm được
những gì…?
7 năm đã trôi qua và giờ đã có 4 người lập gia
đình, yên ổn trong cuộc sống hôn nhân, nhưng cũng có người vẫn có cuộc sống của
một con người tự do, tự tại. Quay trở về năm đầu tiên ra trường ấy. Tôi học lực
thì không tốt lắm vậy mà vẫn đậu vào trường SP danh tiếng, tiếng tăm ở nhà và ở
trường cũng nổi lên, mọi người biết đến tôi nhiều hơn. Nhưng sự vui mừng ấy lại
chẳng chọn vẹn một chút nào, tôi không muốn nói và nhắc lại nhiều về chuyện
này.
Còn Mai một cô gái đạt học sinh giỏi toàn diện
suốt 3 năm liền lại trớ trêu thay bị trượt mất cơ hội vào trường Luật. Mai
quyết định đi học Cao đẳng Nội vụ, nhưng học nửa học kỳ thì nghỉ để ôn thi đại
học. Đến đợt thi 2010 Mai đỗ vào trường ĐHSP Hà Nội, chuyên ngành SP văn học.
Cũng từ đó, chúng tôi được học chung trường, được ở chung một chỗ. Mai cũng là
người gắn bó và cũng là người bạn có lẽ là thân nhất của tôi, tính đến thời
hiện tại.
Thùy không thi Đại học mà thay vào đó học Cao
đẳng kinh tế gần nhà, có học cùng Nguyệt Mai luôn. Hai đứa cũng có vẻ thân nhau
hơn từ đó. Lớp tôi cũng có khá nhiều bạn học trường này.
Có lẽ người mà tôi muốn nhắc đến nhiều nhất
chính là cô bạn dở dở, ương ương trong nhóm – đó là Dịu. Dịu đôi lúc trẻ con,
mà không, phải nói là đối với chúng tôi Dịu lúc nào cũng tỏ ra trẻ con, chúng
tôi cũng thấy Dịu trẻ con thật, nhưng với tính cách thật sự và với những mối
quan hệ bên ngoài thì Dịu lại hoàn toàn khác. Dịu thi ĐH Tây Bắc cùng một cô
bạn thân gần nhà nhưng khác lớp tôi là Chang. Cả hai đều không đậu và cả hai
cũng quyết tâm thì lại năm sau. Tôi chả hiểu sao, cả hai cô bạn này đều là những
người tôi lo lắng và đau đầu nhất. Nhưng cuối cùng họ cũng có được cuộc sống ổn
định và bình yên (hiện nay). Chang thì được tôi khuyên xuống dưới HN ôn thi và
ở cùng với tôi luôn. Còn Dịu thì ở nhà ôn thi cùng với một người bạn cùng lớp ở
trường chuyên Trần Phú (bạn này cũng có mối liên quan hệ khá lớn với chúng tôi,
mà đặc biệt với tôi). Tôi cứ nghĩ Dịu và bạn trai ấy sẽ quyết tâm ôn luyện lắm.
Nhưng chả hiểu sau gần 1 năm, đến ngày sắp thi ĐH, Dịu thông báo với chúng tôi
Dịp sắp lấy chồng. Tôi há hốc mồm mà ngạc nhiên, cứ nghĩ chỉ là trêu đùa. Vặn
hỏi đủ kiểu, cuối cũng đó vẫn là sự thật. Trong khi ôn thi ĐH Dịu có quen bạn
Bộ, hai bạn ôn thi ĐH với nhau, chẳng may cảm mếm và phát sinh quan hệ. Dịu ôm
bụng bầu được vài tháng và quyết định kết hôn ở tuổi 18 (Dịu sn 1992 nhưng học
cùng với khóa 1991 chúng tôi). Dù đầy bất ngờ, bỡ ngỡ cũng hối tiếc, nhưng
chúng tôi vẫn phải nói ra lời chúc mừng cho hai đứa. Lúc đó, tôi và Mai lo nghĩ
cho Dịu nhiều lắm, bởi cả hai còn quá trẻ. Cuộc sống lại chưa có gì, phụ thuộc
hoàn toàn vào bố mẹ chồng, trong khi đó chồng Dịu cũng là một người hiền lành
nhưng không phải là đứa biết suy nghĩ thấu đáo và có quyết định. Lo lắng vẫn
hoàn lo lắng, tiếc thì tiếc chứ cũng không biết làm sao? Sau này Dịu sinh em
bé, tôi biết cuộc sống Dịu rất vất vả. Nó gầy sọp cả đi, người không ra người,
đến nỗi tôi khó có thể chấp nhận được. Nó kể khổ, tôi cũng chỉ biết nghe, cảm
thông, động viên, chứ chẳng giúp gì được. Tết vẫn đón nó đi chơi lớp, nó vẫn
vui vẻ lắm, nụ cười bên ngoài che đi bao điều khó khăn, vất vả bên trong. Lấy
nhau được gần 3 năm, tôi và Mai là sững sờ lần nữa khi nó thông báo nó với Bộ
chuyển bị ly hôn. Lần này, tôi với Mai không biết nên mang biểu cảm gì nữa. Đây
là lựa chọn của nó, quyết định của nó, chúng tôi cũng không nói gì nữa. Lúc gần
cuối ĐH tôi nghe tin nó sang Trung Quốc cũng với mẹ và chị. Không biết đây có
phải là lựa chọn đúng? Liệu cuộc sống của nó có tốt đẹp hơn hay không? Nhưng
chúng tôi vẫn luôn mong rằng, nó sẽ hạng phúc hơn.
KHOAI LANG-BẾP LỬA VÀ ÔNG NỘI
Trên
đường đi làm về thoang thoảng mùi ngô khoai nướng thơm nức của mấy anh chị ngồi
vỉa hè, trên tay thì đang phành phạch cái quạt để quạt than. Thấy mùa đông về
thật rồi! Ngày xưa cứ vào những ngày này, lại chạy xuống nhà dưới để ngồi sưởi,
ấm tít. Nhà có ông nội nên lúc nào cũng có bếp lửa, mẹ thì mua sẵn tạ khoai của
mấy nhà trồng được trong xóm để luộc hay nướng ăn đần. Mình thì cứ có than là
vùi, xong chờ mãi không chín lại chạy đi chơi hoặc chạy lên nhà xem phim quên
luôn cả việc bới khoai, ông thì ngồi đó chuyên trông và giở khoai cho mình, lúc
nào chín thì bới ra. Mình vẫn nhớ, ông hay mặc áo phao dày, đội mũ lông hoặc
cái mũ màu xanh bộ đội ông tháo từ 1 chiếc áo khác ra. Thế nên mùa đông mà ôm
trẻ con hoặc ở với người già thì chẳng bao giờ lo bị lạnh.
Đôi
khi nhớ ông cực kì, chỉ ước ông vẫn đang ở nhà ngồi bên bếp lửa chờ mình về, nếu
có cảnh như vậy chắc mình sẽ chạy lại ôm chầm lấy ông ngay. Cuộc sống sẽ để lại
những nuối tiếc, day dứt để ta khó lòng mà quên đi những gì thuộc về quá khứ.
Giống như khi còn sống với ông, chả bao giờ nghĩ đến việc lưu giữ một hình ảnh
để làm kỉ niệm cho những ngày tháng về sau, đến khi những ngày tháng về sau diễn
ra thì ngỡ ngàng nhận thấy, ta chẳng có hình nào để làm kỉ niệm cho quá khứ đã
xảy ra.
XỔ SỐ KIẾN THIẾT ÍCH NƯỚC LỢI NHÀ
Ngày xưa đi học bắt buộc mỗi
học sinh phải mua 1 cặp vé số kiến thiết, đến kỳ so số cả lớp ngồi thu lu gián
mắt lên bảng để so từng con số một. Ai cũng hi vọng may mắn thuộc về mình nhưng
tỉ lệ trúng thì thấp ơi là thấp. Bao nhiều năm trời mình trúng duy nhất có 1
lần và với giải thưởng thấp nhất - giải khuyến khích trị giá 5 nghìn đồng. 5
nghìn thôi thì cũng vẫn thích vì còn hơn là ko trúng. Hồi xưa mua xổ số là bắt
buộc chứ cũng không ham hố, nhưng có trong tay rồi thì cũng ham trúng.
BỐ MÌNH: Ngày xưa vất vả chưa
biết tính toán kinh tế, quanh năm chỉ chờ vào mấy con lợn, còn bò, ruộng bắp
cải... bán đi để lấy tiền trang trải cuộc sống. Nhưng làm mãi mà chả đủ ăn, bố
lại nghĩ đến việc nuôi ngan, nuôi vịt để bán, song vẫn không đâu vào đâu. Mãi
sau này, bố tìm hiểu về chăn nuôi gia súc, gia cầm, tìm đầu mối xuất ra, thì
kinh tế lúc đó cũng khá khẩm hơn tẹo. Bố mình ham làm giàu nên cũng mua xố số.
Lần nào hỏi xin tiền, bố đều bảo vào ví mà lấy. Đôi khi rút tiền, thấy trong ví
bố có đôi ba tờ vé số rơi ra, lúc đó nghĩ thấy thương bố, vì biết rằng mấy tờ
vé số này bố hi vọng lắm ấy nếu không bố đã chẳng thường xuyên mua một năm vài
lần như thế? Mua để mong rằng sẽ có 1 ngày trúng được ít tiền nhưng mà lần nào
so số cũng không bao giờ trúng...
Khi nền kinh tế gia đình ổn
định, mình không còn thấy bố mua nữa. Mình biết bố chẳng còn hi vọng gì về mấy
tớ vé số đó nữa. May mắn là một cái gì đó không thực, không thể ngồi chờ và để
nó rơi bụp xuống đầu mình. Dựa vào chính bản thân mới có thể thay đổi số phận,
thay đổi cuộc đời. Và từ một người nông dân bố đã làm được để có kinh tế ổn
định như ngày nay, mặc dù là rất vất vả và đến nay vẫn còn vất vả...
Ngày hôm nay, trên công ty
mọi người bàn tán về chuyện xố số, nên mới nhớ ra chuyện xưa cũ là như thế!
Còn các chị em gái hầu hết
không tán thành việc các anh con trai mua xố số. Mình thì thấy cái gì cũng có 2
mặt của nó, đừng ham và đặt nhiều niềm tin vào đó là được, mua vài 3 tờ chơi
chơi cũng chả sao, đôi khi nó cũng chỉ đơn giản là một trò chơi mà thôi. Tiêu
cực hay tích cực tuỳ người nghĩ, tuỳ người chơi.
Mình vẫn nhớ trong giờ phát
thanh xổ số có câu của nhạc sĩ Trần Văn Trạch: “Kiến thiết quốc gia/Giúp đồng
bào ta/Xây đắp muôn người/ Được nên cửa nhà/Tô điểm giang san/Qua bao lầm than
/Ta thề kiến thiết/Trong giấc mộng vàng…”
Nhưng đấy là xố số kiến thiết
quốc gia, chứ giờ các công ty phát hành vé số tràn lan lắm, cứ mỗi lần có người
trúng xố số là báo đài, truyền thông lại rầm rộ đưa tin, người người lại nháo
nhô đi mua… hỏi có lo lắng hay chăng?
CHIẾC ĐÀI RADIO TUỔI THƠ
Thỉnh thoảng tôi thấy mình thật huyên thuyên, nếu có ai ngồi nghe tôi kể chuyện tôi sẽ kể rất nhiều về quá khứ, về tuổi thơ 9x đã đi qua… Miên man mãi mới thấy rằng, thì ra tuổi thơ của tôi có quá nhiều thứ để kể, để nhớ, để cảm thấy thật là vui và thấy thì ra tôi đã sống không phải vô cảm đến thế.
Tôi đã tự hỏi: Tôi là cô gái mơ mộng có phải vì xưa đọc nhiều truyện cổ tích và truyện tranh hay không? Một thời đã nghiền đọc báo Hoa học trò như thế nào, phải tích cóp tiền để đóng tiền Hoa học trò mỗi quý ra sao?… và cả cái thời cắt cỏ, chăn bò nữa. Từ nhỏ đến giờ vẫn thích được ngắm nhìn cả thế giới, nhưng chưa bao giờ có điều kiện, lúc bé thì càng không, vì thế để thỏa mãn khao khát của bản thân tôi luôn thích sưu tầm hoặc cắt dán những hình ảnh về mọi vùng quê, đất nước nào đó rồi dán lên tường nhà...
Tuy nhiên, nếu để kể về một vật kỉ niệm của tuổi thơ, tôi sẽ chọn chiếc đài radio mini của ông nội cho tôi.
Lúc nhỏ tôi rất sợ ma, sợ ma vô cùng ấy. Lúc tôi học cấp 2 nhà tôi xây nhà mới, tôi ở trên lầu 2 nhưng chỉ luôn ở một mình hoặc thỉnh thoảng có ông nội nằm ở phòng trong cùng hoặc phòng khách tầng 2 (Ông tôi rất hay chuyển phòng ngủ hồi đó chị tôi đi học trong Sài Gòn). Tôi ngủ một mình một phòng, cứ đến tối là rất sợ, có hôm nào mà có ai kể chuyện ma thì 3 hôm sau không ngủ được vì sợ. Hồi đó người bạn giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi đó chính là chiếc đài radio mini và con mèo 3 khoang đen vàng trắng. Ông rất hay nghe đài nhưng cũng không hiểu sao ông lại cho tôi chiếc đài đó để nghe mỗi tối. Nghe hoài dần dần chiếc đài trở thành người bạn không thể thiếu và từ chiếc đài đó tôi đã biết được nhiều thứ hay ho.
Tôi thích âm nhạc và thích hát hò lắm, hồi đó nhà nào cũng có ổ đĩa CD mỗi nhà tôi không có. Dù thích âm nhạc nhưng nhà tôi không có điều kiện (hoặc cũng có thể nhà tôi không ai nghĩ ra việc nên mua một chiếc đầu đĩa để nghe) nên cũng ít được nghe nhạc và cũng ít thuộc các bài hát trẻ bấy giờ, vì thế tôi thường ghen tị với bạn bè lắm. Tuy nhiên, từ hồi có chiếc đài tôi chả còn ghen tị với ai nữa - vì chiếc đài đã gói gọn mọi sự yêu thích của tôi trong đó. Ngày đó, kênh nghe phổ biến và tần sóng nghe tốt nhất là Xone FM 102'7 MHZ. Ca nhạc, bảng xếp hàng âm nhạc hàng tuần và kể chuyện đêm khuya là chương trình tôi hay nghe nhất. Cũng nhờ nghe các chương trình ca nhạc, kể chuyện đêm khuya trên đài mà dần dần tôi biết được nhiều bài hát trẻ thịnh hành hồi đó và biết được những câu chuyện, tiểu thuyết nổi tiếng thế giới.
Mình thích được nghe tiếng nhạc dạo mở đầu và hai giọng đọc trong kể chuyện đêm khuya vô cùng, mở đầu với câu “Xin mời các bạn nghe buổi đọc chuyện đêm khuya của đài tiếng nói Việt Nam”, đến giờ tiếng nhạc dạo đó đã giúp mình gợi nhớ đến nhiều thứ.
Đã có lúc tôi nhớ ông, nhớ ông đến đau lòng đến thương xót, mặc dù ông đã đi xa được bao nhiều là mùa. Lúc thấy tâm trạng nhẹ nhàng hơn tôi lại khuyên nhủ bản thân mình rằng, nên để ông trở thành người trong quá khứ với kỉ niệm vui vẻ và kể về ông một cách nhẹ nhàng vui vẻ như ông vẫn đang tồn tại bên cạnh. Chính vì ông đã đi rồi ta mới thấy tất cả nhưng điều trong quá khứ nó đẹp như thế nào, mặc cho những cái đau xót, cái tổn thương ông đã tạo ra cho mọi người nhưng giờ nó chẳng còn là gì. Vì tất cả những điều đã làm ta đau lòng đến muốn chết đi đó đén giờ này có thấm vào đâu, ta vẫn thấy nhớ mãi về ông đó thôi?
Thỉnh thoảng tôi thấy mình thật huyên thuyên, nếu có ai ngồi nghe tôi kể chuyện tôi sẽ kể rất nhiều về quá khứ, về tuổi thơ 9x đã đi qua… Miên man mãi mới thấy rằng, thì ra tuổi thơ của tôi có quá nhiều thứ để kể, để nhớ, để cảm thấy thật là vui và thấy thì ra tôi đã sống không phải vô cảm đến thế.
Tôi đã tự hỏi: Tôi là cô gái mơ mộng có phải vì xưa đọc nhiều truyện cổ tích và truyện tranh hay không? Một thời đã nghiền đọc báo Hoa học trò như thế nào, phải tích cóp tiền để đóng tiền Hoa học trò mỗi quý ra sao?… và cả cái thời cắt cỏ, chăn bò nữa. Từ nhỏ đến giờ vẫn thích được ngắm nhìn cả thế giới, nhưng chưa bao giờ có điều kiện, lúc bé thì càng không, vì thế để thỏa mãn khao khát của bản thân tôi luôn thích sưu tầm hoặc cắt dán những hình ảnh về mọi vùng quê, đất nước nào đó rồi dán lên tường nhà...
Tuy nhiên, nếu để kể về một vật kỉ niệm của tuổi thơ, tôi sẽ chọn chiếc đài radio mini của ông nội cho tôi.
Lúc nhỏ tôi rất sợ ma, sợ ma vô cùng ấy. Lúc tôi học cấp 2 nhà tôi xây nhà mới, tôi ở trên lầu 2 nhưng chỉ luôn ở một mình hoặc thỉnh thoảng có ông nội nằm ở phòng trong cùng hoặc phòng khách tầng 2 (Ông tôi rất hay chuyển phòng ngủ hồi đó chị tôi đi học trong Sài Gòn). Tôi ngủ một mình một phòng, cứ đến tối là rất sợ, có hôm nào mà có ai kể chuyện ma thì 3 hôm sau không ngủ được vì sợ. Hồi đó người bạn giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi đó chính là chiếc đài radio mini và con mèo 3 khoang đen vàng trắng. Ông rất hay nghe đài nhưng cũng không hiểu sao ông lại cho tôi chiếc đài đó để nghe mỗi tối. Nghe hoài dần dần chiếc đài trở thành người bạn không thể thiếu và từ chiếc đài đó tôi đã biết được nhiều thứ hay ho.
Tôi thích âm nhạc và thích hát hò lắm, hồi đó nhà nào cũng có ổ đĩa CD mỗi nhà tôi không có. Dù thích âm nhạc nhưng nhà tôi không có điều kiện (hoặc cũng có thể nhà tôi không ai nghĩ ra việc nên mua một chiếc đầu đĩa để nghe) nên cũng ít được nghe nhạc và cũng ít thuộc các bài hát trẻ bấy giờ, vì thế tôi thường ghen tị với bạn bè lắm. Tuy nhiên, từ hồi có chiếc đài tôi chả còn ghen tị với ai nữa - vì chiếc đài đã gói gọn mọi sự yêu thích của tôi trong đó. Ngày đó, kênh nghe phổ biến và tần sóng nghe tốt nhất là Xone FM 102'7 MHZ. Ca nhạc, bảng xếp hàng âm nhạc hàng tuần và kể chuyện đêm khuya là chương trình tôi hay nghe nhất. Cũng nhờ nghe các chương trình ca nhạc, kể chuyện đêm khuya trên đài mà dần dần tôi biết được nhiều bài hát trẻ thịnh hành hồi đó và biết được những câu chuyện, tiểu thuyết nổi tiếng thế giới.
Mình thích được nghe tiếng nhạc dạo mở đầu và hai giọng đọc trong kể chuyện đêm khuya vô cùng, mở đầu với câu “Xin mời các bạn nghe buổi đọc chuyện đêm khuya của đài tiếng nói Việt Nam”, đến giờ tiếng nhạc dạo đó đã giúp mình gợi nhớ đến nhiều thứ.
Mình thích được nghe tiếng nhạc dạo mở đầu và hai giọng đọc trong kể chuyện đêm khuya vô cùng, mở đầu với câu “Xin mời các bạn nghe buổi đọc chuyện đêm khuya của đài tiếng nói Việt Nam”, đến giờ tiếng nhạc dạo đó đã giúp mình gợi nhớ đến nhiều thứ.
Đã có lúc tôi nhớ ông, nhớ ông đến đau lòng đến thương xót, mặc dù ông đã đi xa được bao nhiều là mùa. Lúc thấy tâm trạng nhẹ nhàng hơn tôi lại khuyên nhủ bản thân mình rằng, nên để ông trở thành người trong quá khứ với kỉ niệm vui vẻ và kể về ông một cách nhẹ nhàng vui vẻ như ông vẫn đang tồn tại bên cạnh. Chính vì ông đã đi rồi ta mới thấy tất cả nhưng điều trong quá khứ nó đẹp như thế nào, mặc cho những cái đau xót, cái tổn thương ông đã tạo ra cho mọi người nhưng giờ nó chẳng còn là gì. Vì tất cả những điều đã làm ta đau lòng đến muốn chết đi đó đén giờ này có thấm vào đâu, ta vẫn thấy nhớ mãi về ông đó thôi?
Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017
Tớ không hạnh phúc nhưng tớ thích thế!
Tớ không phải là một đứa hạnh phúc. Và khi tớ nói với mọi người điều này, họ suy luận rằng tớ là một đứa bất hạnh. Họ cho rằng, tâm trạng của tớ chỉ có hai cực hoặc là tớ quẩy căng đét hoặc là tớ là đứa loser thảm hại.
Họ không nhận ra rằng sự đa dạng của cảm xúc mà chỉ có trạng thái sống HẠNH PHÚC.
Nhưng tớ chưa bao giờ cảm thấy “hạnh phúc”. Tớ từng thấy vui vẻ, tớ từng thấy sung sướng. Nhưng những cảm giác đó đến rồi đi rất nhanh. Cảm thấy “hạnh phúc” ám chỉ cái gì đó lâu bền hơn. Nó ám chỉ bạn đã hoàn tất những đòi hỏi cần thiết và giờ bạn có thể ngồi trên đống hạnh phúc của bạn, mãi mãi.
Nó ám chỉ bạn đã chiến thắng. Bạn đã đánh bại tên trùm cuối cùng. Bạn đã làm được. Bạn đã chiến thắng. Bạn thật phi thường. Bạn đã bình an vô sự?
Tớ chê bai ý tưởng hạnh phúc này, lời phản biện thế nào cũng là “ Oh tớ biết! hành trình mới là quan trọng.”
Nhưng cũng không phải thế.
Cuộc trò chuyện về “hành trình” luôn luôn đi kèm với ý tưởng rằng đó là một cuộc dạo chơi vui vẻ, đầy ắp những nụ cười và niềm vui.
Hơn nữa, cuộc hành trình luôn phải có đích đến, nếu không thì bạn chẳng phải là cậu người lùn Frodo, bạn chỉ là một đứa không nhà lang thang cùng với chiếc nhẫn ăn cắp.
CÓ LẼ tớ sinh ra đã khác biệt
Có lẽ bẩm sinh tớ đã lo lắng và giận dữ và đó là cách tớ tìm thấy bình yên với vũ trụ này
Bởi vì tớ không hạnh phúc và tớ chả thèm giả vờ làm gì.
Thay vào đó, tớ bận rộn, tớ đam mê, tớ cuồng nhiệt với cuộc sống. Tớ làm những thứ có ý nghĩa với mình. (thế này tốt đấy!)
TỚ CHẠY
Tớ từng chạy hàng giờ đồng hồ. Tớ chạy trên những rặng núi cho tới khi long cả móng chân. Tớ chạy cho tới khi chân mình chảy máu và da mình cháy nắng và xương mình gào thét.
TỚ ĐỌC
Tớ đọc những cuốn sách dài, khó hiểu về những thứ rất thông minh
Và tớ đọc những cuốn sách ngắn, ngớ ngẩn về những thứ ngu ngốc
Tớ đọc cho tới khi những câu chuyện trong sách trở nên thú vị với tớ hơn cả những con người thực sống xung quanh mình.
TỚ LÀM VIỆC
Tớ làm việc 12 giờ một ngày
Tờ làm việc cho đến khi đầu óc mình mụ mẫm và tớ quên cả ăn uống và tới khi ánh sáng bên ngoài lịm dần
Tớ làm việc cho đến khi mình bốc mùi
Khi tớ làm những điều đó, tớ không cười vang hoặc tràn đầy năng lượng
Tớ không HẠNH PHÚC
Thực tế, khi tớ làm những thứ đó tớ thường cảm thấm đau khổ
Những tớ vẫn làm chúng bởi vì tớ thấy chúng CÓ Ý NGHĨA
Tớ thấy chúng thú vị méo dứt được
Tớ làm chúng bởi vì tớ muốn được giày vò và thử thách và đằm chìm.
Tớ muốn xây lên, rồi lại đập bỏ
Tớ muốn bận rộn và đẹp đẽ và tràn đầy, mười nghìn bộ phận đang chuyển động.
Tớ muốn bị thương, để tớ có thể được chữa lành
Tớ không phải là không hạnh phúc. Tớ chỉ bận rộn.
Tớ ĐAM MÊ SỐNG
VÀ ĐIỀU ĐÓ ỔN






